Chào mừng bạn tham gia Teenvn9x
Hôm nay 13:39 ngày 25/07/26
Trang chủ
5.
Renggggggg.
Tiếng chuông báo tiết một réo rắt vang lên nhắc nhở, hối thúc những kẻ đi học muộn.
Linh Nhi kéo nhẹ vành môi theo gió tạo thành một nụ cười nhỏ theo sau cô Tuệ Trân bước vào lớp. Đám học sinh lớp 8D nhanh chóng ổn định trật tự đứng nghiêm chào cô chủ nhiệm dễ thương nhưng tính khí cũng dễ thay đổi như cơn giông mùa hạ.
Cô Tuệ Trân gật đầu ra hiệu cho chúng ngồi xuống. Khẽ cười hướng mắt về phía Nhật Trung:
- Em chuyển chỗ cho Linh Nhi !
- Dạ tại sao ? _ Nhật Trung giật mình ngạc nhiên.
Cả lớp đang yên lặng giở sách vở cố gắng nhét mọi từ ngữ vào đầu ở mức có thể tránh việc bị gọi lên bảng lại không hiểu đứa bên dưới đang nói thứ ngôn ngữ kì dị nào. Đột nhiên, quay sang nhìn nhau rồi xì xào bàn tán.
Mọi thành viên trong tập thể lớp 8D đều thuộc nằm lòng chuyện tình giữa Linh Nhi và Duy Phong. Mặc dù không biết lí do hai người chia tay là gì nhưng gần một tháng nay sau ngày Linh Nhi trở lại trường, không một ai - từ những đứa con gái lắm điều đến những thằng con trai tọc mạch thích gây sự dám đả động đến Linh Nhi trước mặt Duy Phong. Bọn con trai trong trường thậm chí không dám đến gần bắt chuyện với Nhi. Chúng có sự thỏa thuận ngầm với nhau rằng những gì thuộc về công tử Duy Phong thì không nên ngó ngàng tới trừ khi muốn nhập viện đột xuất vì bị đánh hội đồng và phải cuốn gói khỏi trường dân lập Minh Tuệ danh giá ngay sau đó.
Vậy mà hôm nay cô Tuệ Trân lại sắp xếp cho hai kẻ oan gia ngồi cạnh nhau. Thật là chuyện động trời !
Trong khi Nhật Trung còn ngơ ngác, sợ hãi thì Duy Phong đang nằm dài trên bàn ngủ gật bỗng ngồi thẳng dậy hào hứng nhếch mép cười.
- Từ bao giờ mà khi đổi chỗ cho học sinh cô giáo phải báo cáo lí do thế, Nhật Trung ? _ cô Tuệ Trân bất nhẫn hỏi lại.
- Ơ..dạ..
- Còn chần chừ gì mà không qua bên kia nhanh lên. Không thấy bạn Linh Nhi phải đứng chờ nãy giờ sao ? _ Duy Phong lười biếng buông tiếng ngáp dài.
- Ơ..ơ..ưm..
Linh Nhi nhanh nhẹn bước về phía chỗ ngồi mới. Cô nhẹ nhàng giơ một bàn tay trước kẻ ngồi cùng bàn:
- Chào bạn. Mình là Linh Nhi ! Chắc bạn cũng biết rồi nhỉ nhưng trí nhớ mình không được tốt nên coi như làm quen lại nhé ! _ Nhi nháy mắt cười ngọt ngào.
- Duy Phong _ anh nghiêng đầu như thể đang đánh giá cô gái bé nhỏ trước mắt _ Cả trường này không ai là không biết tên anh nên khỏi cần giới thiệu lằng nhằng, ha cưng.
- Tên tuổi, gia thế, tài sản và số con gái xin chết dưới chân bạn nhiều đến thế nào thì đúng là ai cũng biết. Nhưng…thứ mình muốn tìm hiểu lại nằm ngoài khả năng của mọi người trong trường _ Linh Nhi nhún vai rồi bắt đầu ngồi xuống sắp xếp sách vở _ Mà nếu mình không nhầm thì chúng ta bằng tuổi nhau và học chung lớp. Hơn nữa lại càng không phải người yêu. Nên từ nay bạn xưng hô lịch sự chút. Tùy tiện gọi người khác là “cưng” hay “em” mới chứng tỏ được đẳng cấp công tử sao ?
- Những đứa con gái anh đã gặp qua từ trước tới giờ đều thích được gọi như thế. Chẳng lẽ em là loại quí hiếm cần được ghi vào sách đỏ để bảo tồn _ Duy Phong thản nhiên nghịch ngợm chiếc bật lửa Zippo trong tay mà không buồn ngẩng đầu nhìn khuôn mặt méo xệch vì tức giận của Linh Nhi.
“1 – 0. Không hổ danh là công tử Duy Phong. Hễ mở miệng là khiến người khác cứng họng mà tức chết ! > < Coi như hôm nay em thua nhưng từ ngày mai em sẽ khiến cuộc sống của anh trở nên xáo trộn điên cuồng. Chờ đấy mà xem !” (Trích từ nhật kí của Linh Nhi tối đó).
Cùng lúc đó tại biệt thự Sunshine.
Duy Phong ngật ngưỡng bước vào phòng Cẩm Quyên. Mệt mỏi gieo mình xuống chiếc giường lớn được chạm trổ tinh tế.
Nước mắt ?!
Vị mằn mặn nhanh chóng xâm chiếm khoé môi.
Nước mắt của một chàng trai tuổi 14. Có một chút bồng bột nông nổi, có vài phần ấm ức trách than số phận trớ trêu và cũng mang nặng sự bất lực khi tận mắt nhìn những người thân yêu bị đẩy vào bước đường cùng đầy bế tắc đau khổ nhưng lại không có khả năng dang tay bảo vệ họ.
Suốt nhiều năm qua, đây là lần đầu tiên, nỗi đau trong lòng Duy Phong mới có thể bộc lộ trực tiếp bằng nước mắt. Người ta nói nước mắt là sự đầu hàng của cơ thể trước những “nỗi đau” trong cuộc sống. Chính vì thế những người đàn ông trưởng thành thường ít rơi nước mắt hay đúng hơn họ thường tự kìm nén việc bộc lộ cảm xúc – nhu cầu tất yếu của con người. Nhưng mấy ai hiểu hết được nỗi đau câm lặng từ những đôi mắt khô khốc, tưởng như lãnh cảm kia.
Duy Phong như con thú bị hành hạ bởi nỗi đau mất mẹ và những vết thương trên khắp cơ thể không ngừng nhức nhối, rỉ máu. Anh điên loạn đập phá đồ đạc. Rồi ôm ngực từ từ gục xuống giữa phòng.
Vết thương nơi ngực trái quá lớn, đến nỗi nó hoàn toàn lấn áp sự đau đớn từ những vết thương khác trên da thịt.
Những đầu ngón tay thuôn dài không ngừng chảy máu, hoà lẫn cùng nước mắt. Chua xót đến tột cùng !
Khói thuốc mờ mịt.
Hương rượu cay nồng.
Duy Phong ngồi đối diện với bức ảnh chụp chung giữa anh và mẹ hồi bảy tuổi ở khu vui chơi. Khuôn mặt hai mẹ con đều được thắp sáng bởi nụ cười hạnh phúc.
Lần đó, anh được đi dự tiệc cùng mẹ nhưng đến nơi mới biết bữa tiệc chỉ dành cho người lớn, không ai dẫn theo con cái. Mẹ lo anh buồn chán nên đã bỏ ngoài tai lời lôi kéo nài nỉ của bạn bè mà rời bỏ bữa tiệc rồi đưa anh đi ăn kem, đến trung tâm trò chơi và mua rất nhiều quần áo đẹp. Trước đây, anh trong tâm trí anh luôn tràn ngập hình ảnh u uất, buồn tủi của mẹ nên lần này được ra ngoài vui chơi thỏa thích, còn thấy mẹ cười thật nhiều anh đã rất hạnh phúc. Nào ngờ khi về nhà liền bắt gặp sự xuất hiện của Mỹ Cầm. Những ngày sau đó mẹ nửa tỉnh nửa mê, lẫn lộn giữa quá khứ và hiện tại, xoay vòng giữa hai bờ quên nhớ. Cuối cùng bà đã nhẫn tâm cô lập bản thân trong thế giới điên dại, lãng quên sự tồn tại của hai đứa con trai non nớt.
Từ lúc đó, số lần cha anh – Âu Dương Hoa ghé về nhà càng thuyên giảm, anh trai – Âu Dương Duy Tuấn cũng trở nên ngỗ ngược chỉ lo ra ngoài tiêu tiền hoang phí và gây chuyện. Ngôi nhà to lớn sớm chỉ còn mình đứa trẻ bảy tuổi hiểu chuyện như anh cùng những người giúp việc chăm sóc cho một bà mẹ tâm thần.
Lớn lên trong hoàn cảnh phức tạp đầy rẫy oan nghiệt thù hận nên Duy Phong có phần trưởng thành, già dặn hơn những đứa trẻ cùng trang lứa. Không cần biết ở bên ngoài đánh nhau gây gổ với người ta thế nào nhưng mỗi khi về nhà anh đều chăm sóc Cẩm Quyên rất chu đáo. Cũng chưa từng mang bộ mặt bầm tím, rớm máu về gặp mẹ. Mọi chuyện lớn nhỏ đều tự mình tìm cách giải quyết, không hề viện đến thế lực của Âu Dương Hoa.
Có điều trong lòng anh đã luôn nhen nhóm, nung nấu kế hoạch trả thù với gia đình nhà họ Trần mà đối tượng được nhắm đến chính là đứa con gái độc nhất của Mỹ Cầm – Trần Linh Nhi.
Lên cấp II Duy Phong một mực xin cha cho vào trường dân lập Minh Tuệ. Hơn nữa còn cố ý thăm dò chuyển vào lớp Linh Nhi. Cuối cùng kế hoạch trả thù đã được thực hiện một cách trơn tru, hoàn hảo. Nhưng anh đã không hề tính đến việc mình sẽ yêu cô gái bé nhỏ dễ tổn thương ấy càng không ngờ người mẹ tội nghiệp của mình lại bị Âu Dương Hoa bức chết.
Cho đến bây giờ, khi kết thúc cái kế hoạch đáng khinh của mình Duy Phong cũng hoàn toàn không lí giải được cảm xúc của bản thân. Nên vui hay buồn, nên thở phào nhẹ nhõm hay ân hận, day dứt cả đời đây ?
Duy Phong đem theo hai luồng suy nghĩ chồng chéo, trái ngược vào giấc ngủ mệt nhoài đầy bóng tối
Hà Nội oằn mình trong cái nắng nóng mùa hạ.
Sắc bằng lăng đã âm thầm nhuộm tím cả khoảng trời tự khi nào. Hoa phượng đỏ khóc dài nơi cuối sân và lá me bay đang thay lời chào tạm biệt cho những cô cậu học trò.
Mùa chia tay đến rồi !
Linh Nhi chăm chú ngắm nhìn những hạt bụi tinh nghịch đang được gió thổi tung và nắng dát lên một màu vàng kì diệu giữa sân trường.
“Rầmmm”. Duy Phong đạp tung cánh cửa lớp. Cơn gió mùa hạ oi nồng ùa vào căn phòng xen lẫn từng đợt không khí mát lạnh thổi ra từ chiếc điều hòa nhiệt độ.
Những hạt phân tử nước hoa Gucci Pour Homme II nhanh chóng khuyếch tán trong không khí. Hương gỗ thanh nhã, tự do có chút nhẹ nhàng dường như không thích hợp với vẻ hoang dã, bất cần nhưng vô cùng thu hút gợi cảm của Duy Phong. Đã lâu rồi Nhi không còn thấy anh dùng loại nước hoa BVLGARY Black đặc biệt nữa.
Anh đang cố gắng làm những điều ngược lại với sở thích của cô.
“Kétttt”. Tiếng kim loại bị rê dưới sàn gạch phát ra tiếng kêu nhức tai. Duy Phong gục mặt xuống bàn ngủ.
Linh Nhi buồn chán bước ra sân hít thở không khí. Ánh nắng chói chang trải dài khắp sân trường. Cảm giác ngột ngạt xâm chiếm nơi lồng ngực. Quần áo dấp dính mồ hôi bám chặt lấy cơ thể cô.
Thả mình xuống chiếc ghế đá cũng bắt đầu bị mặt trời thiêu đốt. Cô mệt mỏi suy nghĩ xem liệu mình đã sai ở đâu.
Khi quay lại trường học Linh Nhi đã tìm mọi cách để xin cô Tuệ Trân cho phép mình chuyển chỗ ngồi cạnh Duy Phong. Cô nghĩ chỉ cần ngồi gần anh, chắc chắn sẽ có cơ hội bắt đầu lại. Mặc kệ Duy Phong không chấp nhận nhưng cô vẫn muốn thử dốc sức khiến anh hồi tâm chuyển ý một lần. Vì cô yêu anh. Không quan tâm trước đây giữa gia đình họ tồn tại mối thâm thù ra sao, cũng không cần để ý anh đã dùng phương cách ngu ngốc, bế tắc nhất để trả thù chỉ cần Duy Phong còn yêu mình, cô sẽ bỏ qua tất cả để tiếp tục ở bên anh như chưa từng xảy ra bất kì mâu thuẫn nào. Nhưng cô đã không hề tính đến việc hoàn toàn bị Duy Phong cự tuyệt.
Anh trở nên đáng ghét khó ưa. Anh hành động như một playboy thiếu suy nghĩ, cố gắng thể hiện hết những mặt xấu của bản thân, anh thậm chí bôi nhọ nhân cách và danh dự chính mình trước mặt cô.
Duy Phong thường xuyên trốn học, cúp tiết. Số buổi học Nhi và anh được ngồi cạnh nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay. Và bất cứ khi nào anh bước vào lớp thì mùi rượu bia nhức nhối quện lẫn mùi thuốc lá đều khiến Linh Nhi phát ói. Cô chán nản với việc đối mặt cùng những viết soi môi đủ màu và những sợi tóc dài ngắn vương trên áo anh. Cô ngán ngẩm những mùi nước hoa nồng nồng, ngọt lợ dai dẳng bám vào cơ thể anh. Cô hậm hực những sau những cuộc tranh luận cãi vã không đầu cuối mà luôn phải cầm chắc phần thua về mình. Cô căm ghét cái cách anh đong đưa với tất cả bọn con gái trong trường rồi dùng chính giọng điệu đó để nói chuyện với mình.
Trong mắt cô anh trở nên tục tĩu, nhả nhớt và tầm thường như bất kì cậu ấm nào khác. Cuối cùng Duy Phong đã đẩy sức chịu đựng của Linh Nhi lên tới đỉnh điểm và buộc cô phải từ bỏ tình cảm bấy lâu.
Cô còn nhớ hôm đó là sinh nhật của Nhật Trung.
Cả lớp vui vẻ kéo nhau đến quán karaoke.
Linh Nhi vốn không ưa những nơi ồn ào náo nhiệt nên cả buổi chỉ thu mình ngồi yên một góc, tách biệt với những kẻ đang hét gào ầm mĩ bên chiếc micro. Thực ra cô cũng đã thử tìm cách nói chuyện với Mỹ Mỹ và Như Mai nhưng lại chịu không nổi sự nhàm chán cùng những suy nghĩ đơn thuần trong câu chuyện của họ nên đành lặng lẽ tránh qua chỗ khác.
Nhi dùng bàn tay gầy xoa xoa hai bên má vì ban nãy phải liên tục giả vờ cười cười hưởng ứng câu chuyện của hai cô nàng trẻ con kia. Đang suy nghĩ nên lấy lí do gì để trốn khỏi bữa tiệc sinh nhật hoàn toàn không phù hợp với mình thì bỗng nhiên Quang Bách xông tới chét đầy bánh kem lên mặt cô:
- Ê ! Làm gì mà thu lu một góc nãy giờ vậy. Hoà mình vào cuộc vui đi chứ ! _ giọng nói mang theo hơi rượu của cậu bạn làm Linh Nhi bật cười.
Đúng là cậu ta say thật rồi ! Bình thường đám con trai hễ thấy mặt cô ở đâu là nhanh chóng kéo nhau lảng sang chỗ khác vì sợ những phiền phức không đáng có với Duy Phong. Vậy mà hôm nay lại có người dám cả gan trêu đùa cô. Cảm giác này đã lâu lắm rồi mới có được.
Linh Nhi nhanh tay với đến chiếc bánh gatô nham nhở trên bàn rồi đuổi theo Quang Bách khắp phòng. Rút cuộc không hiểu cậu ta nghĩ gì lại chui vào giữa chỗ ngồi của Duy Phong và Nhật Trung.
Cả phòng hát chỉ có ánh sáng nhập nhoè phát ra từ chiếc TV. Nhi vốn bị cận thị còn không mang theo kính nên đã thản nhiên xông tới bôi hết chỗ kem dính trên tay lên mặt Quang Bách. Cậu ta ngồi bên trong nên lúc đó Nhi đã không chú ý vô tình rướn qua người Duy Phong.
“Thịch”. Trái tim không biết nghe lời của anh vang lên từng nhịp mạnh mẽ. Cánh tay Duy Phong vô thức nắm lấy bàn tay Linh Nhi:
- Ngồi xuống nói chuyện với anh !
- Bỏ ra _ Nhi bất ngờ kêu lên rồi vùng vằng muốn thoát ra.
- Dịch vào cho Nhi ngồi _ Duy Phong vẫn nắm chặt tay cô, quay sang nói với Quang Bách.
- Hì hì. Phong đã nói thế thì ngồi cùng một lát đi, Nhi _ Quang Bách không hiểu gì nhưng cũng hùa theo.
Linh Nhi im lặng hít một hơi rồi mỉm cười ngồi xuống cạnh Duy Phong:
- Có chuyện gì?
- Ăn bánh đi _ Duy Phong đẩy đĩa bánh kem đến trước mặt cô.
- Không ăn.
- Uống nước nhé ?
Cô nheo mắt nhìn anh nghi hoặc. Duy Phong nhếch mép đặt tay lên vai kéo Nhi lại gần:
- Làm người yêu anh nhé !
- Tại sao ? _ Linh Nhi đờ mặt một lúc lâu rồi hỏi lại.
- Anh thích em.
- Em…không có lí do để tin anh _ cô quay mặt đi tránh ánh mắt sâu cuốn hút của Phong.
- Thế bây giờ anh phải làm thế nào ? Chứng minh luôn nhé ! _ Duy Phong cười cợt
- Ừ _ Linh Nhi bỗng quay lại lãnh đạm nhìn anh.
Anh nghiêng đầu tiến lại gần khuôn mặt thách thức của cô. Một chút nữa. Đôi môi gợi cảm của anh chỉ cách cô một chút nữa thôi.
Duy Phong dừng lại, đôi mắt nâu của anh xoáy sâu vào mọi ngõ ngách trong tâm hồn cô. Mùi rượu nồng nặc và mùi thuốc lá ám ảnh từ từ phả lên mặt cô. Nhi chun mũi lùi về phía sau.
Duy Phong như bừng tỉnh cười ngặt nghẽo:
- Để lần khác !
- Linh Nhi lách người khỏi vòng tay Duy Phong, cười nhạt.
- …
- Sao em không hát ?
- Không thích. Mà anh không ngừng hút thuốc được một lúc à ? _ cô đưa tay bịt mũi.
- Em sang bên kia ngồi đi. Anh hút nốt đã _ Duy Phong hất mặt về phía bọn con gái đang túm tụm chuyện trò.
- …
- Cô thở dài bước tới chiếc ghế đối diện.
Ánh sáng mờ ảo. Khói thuốc váng vất. Tiếng hát. Tiếng cười nói ầm ĩ. Mọi thứ xung quanh như đang xoay vòng vòng đến chóng mặt.
Linh Nhi có cảm giác như mình đang bị hút vào một hố đen vô hình. Càng ngày càng tách biệt với thế giới vui vẻ của mọi người.
- Hey ! Sexy girl ! _ giọng nói say xỉn của Thành Nam bỗng kéo cô trở về thực tại
- Không đùa. Tránh ra đi _ Linh Nhi nhìn cậu bạn với ánh mắt dè chừng như sợ một căn bệnh truyền nhiễm nào đó vậy.
- Cứng nhỉ. Cơ mà anh lại thích những em cá tính mạnh, vậy đó _ vừa nói cậu ta vừa nhìm chằm chằm vào khuôn ngực chớm nở sau chiếc áo trễ cổ của Nhi _ Nói chung là ngon ! Hahahah.
- …
- Bàn tay nhỏ nhắn run run cầm cốc bia còn đầy nguyên của ai đấy lỡ để quên trên bàn hắt mạnh vào mặt Thành Nam. Cậu ta bất ngờ tóm lấy tay Nhi. Siết chặt rồi gầm lên:
- Con điên ! Làm gì thế hả !
Chiếc cốc thủy tinh trên tay Nhi rơi xuống sàn đá. Vỡ vụn.
Duy Phong tức giận nhảy qua bàn. Tiến lại bóp cổ Thành Nam:
- Bỏ ngay bàn tay dơ bẩn của mày khỏi người Linh Nhi ! _ giọng nói trầm thấp nhưng toát ra sự đe dọa đáng sợ.
- Anh Phong…em chỉ đùa thôi mà… _ Thành Nam gấp gáp buông tay Nhi.
- Tao cho mày quyền trêu đùa cô ấy chưa _ bàn tay Duy Phong vô thức bóp chặt cổ Thành Nam hơn.
Khuông mặt vốn đỏ gay vì bia rượu của cậu ta càng sẫm lại hơn vì nghẹt thở. Cái miệng ban nãy còn nhả nhớt đùa cợt giờ chỉ biết cố gắng há ra đón lấy chút không khí.
Linh Nhi kéo tay áo Duy Phong sợ hãi:
- Bỏ qua đi anh ! Nó say mà.
Những đứa khác dù muốn xin tha cho Thành Nam nhưng lại sợ Duy Phong giận lây, đành đứng ngoài giương mắt nhìn. Bây giờ thấy Nhi lên tiếng cũng lắp bắp:
- Đúng đó, anh Phong. Không nên vì cái thằng say xỉn thiếu suy nghĩ mà làm hỏng cuộc vui.
Duy Phong lừ mắt một lượt. Tất cả đều im bặt không dám ho he gì nữa. Chỉ riêng Linh Nhi vẫn nài nỉ:
- Anh còn tiếp tục nó sẽ chết đấy. Nghe em, bỏ tay ra đi anh _ cô nhẹ nhàng kéo bàn tay anh đang thít chặt cổ Thành Nam.
- Bách ! _ Duy Phong buông một tiếng ngắn gọn.
Quang Bách lập tức hiểu ý, ra hiệu cho bọn đàn em lôi Thành Nam ra ngoài “xử kín”.
Duy Phong nắm tay Nhi về chỗ ngồi cũ. Như nhớ ra điều gì đó, anh sốt sắng hỏi:
- Em có sao không ? Có bị thủy tinh đâm vào người không ? _ vừa nói vừa cúi nhìn bàn chân bé nhỏ của cô.
- Anh lo cho em ? _ Linh Nhi trả lời nhàn nhạt.
- Em không để anh yên tâm một phút nào cả, Nhi à _ vòng tay vững chãi ôm chặt cô vào lòng.
- Em là gì mà được nhiều đến thế ? _ Linh Nhi cười cười châm chọc.
Phong giật mình đẩy Linh Nhi ra, thì thầm lần nữa:
- Làm người yêu anh nhé !
Đôi mắt to tròn hấp háy nhìn anh. Khuôn mặt xinh xắn ửng đỏ. Trái tim nhảy nhót điên cuồng nơi lồng ngực. Linh Nhi cố hết sức chống lại một phần nhút nhát trong cô đang muốn bỏ chạy như mọi lần Duy Phong thể hiện tình cảm. Cô hét lên với chính mình; “Anh nói dối ! Anh chỉ đang chơi đùa với mày thôi, Nhi ạ. Phải tỉnh táo ! Không được mắc bẫy ! Nếu mày lơ đễnh yếu lòng thì sớm muộn cũng sẽ lại bị vứt bỏ như một món đồ chơi rẻ tiền thôi !”.
Duy Phong gục đầu xuống bờ vai mềm mại, kiềm chế ham muốn hôn lên bờ môi cong đang mím chặt nghĩ ngợi của Nhi. Mùi hương nam tính từ cơ thể anh khiến cô hoàn toàn rung động. Không biết vì lí do gì mà hôm đó Duy Phong đã không dùng nước hoa. Cả người anh chỉ tràn ngập hương sữa tắm man mát, dễ chịu.
Hơi thở Linh Nhi trở nên dồn dập khó khăn. Cô muốn cúi xuống nhìn sâu vào đôi mắt nâu quyến rũ của anh, cô muốn vuốt ve hàng lông mi dày nhưng không thể uốn cong của anh. Người ta nói những ai sở hữu hàng lông mi ấy thường có đôi mắt buồn mang nặng tâm sự. Cô muốn đặt tay lên sóng mũi thẳng tắp kiêu ngạo và bờ môi hững hờ luôn nhếch lên như thách thức của anh. Linh Nhi khép mắt trấn tĩnh lại.
Cô dùng bàn tay gầy gắng sức nâng đầu anh lên rồi khẽ cười:
- Đừng làm thế ! Em không thích !
- Sao ?
- Em không thích làm người yêu của anh. Hìhì.
- Bỏ ra nào. Nhìn thế này như mẹ con ý.
Duy Phong nắm chặt tay cố gắng không cốc lên đầu mỗi khi Nhi cười ngốc nghếch theo thói quen ngày xưa. Và ngoan cố không chịu nhấc đầu khỏi đôi bàn tay cô yếu ớt.
- Dậy đi anh ! Muộn rồi. Em phải về kẻo bố mắng. Hihi _ Linh Nhi giơ giơ chiếc điện thoại trước mặt Duy Phong cho anh xem giờ.
- Về gì. Sớm mà. Gọi điện xin bố đi.
- Không được đâu. Bố em khó tính lắm !
Phong ngồi thẳng dậy rồi nhanh tay giật chiếc điện thoại từ tay cô:
- Để anh gọi xin bố cho vậy nhé.
- Anh dám !
- Để tên danh bạ là gì ? Đây rồi. Papa hả _ Duy Phong thản nhiên chỉ chỉ vào màn hình hỏi Nhi.
- Ơ ! Gọi thật à ?
- Anh không biết nói đùa _ Duy Phong nhún vai ra chiều nghiêm túc lắm.
- Thôi thôi. Cho em xin ! Em phải về thật mà _ Linh Nhi nắm chặt bàn tay đang cầm điện thoại của Duy Phong ra sức lắc đầu.
- Muốn về cũng được.
Nghe vậy Linh Nhi nhanh nhẹn đứng lên tạm biệt mọi người. Cô đang định bước qua người Duy Phong thì đột nhiên bị anh kéo xuống. Mất đà. Cả thân hình bỗng đổ ập vào lòng anh.
- Nhưng phải hôn tạm biệt anh trước đã.
Duy Phong lúc này mới ra điều kiện.
- Tại sao ? _ Nhi khẽ run vì biết lần này anh sẽ làm thật.
- Chẳng tại sao gì hết _ Duy Phong nở nụ cười nửa miệng cố hữu.
Linh Nhi theo phản xạ né sang một bên. Nào ngờ bị trượt khỏi vòng tay Duy Phong rơi xuống đất. Cô sợ hãi nhìn xuống mới biết sàn nhà đã vốn bị coca và rượu bia làm ướt tung toé. Cô vội vàng nắm lấy cánh tay Duy Phong.
- Không nghe lời anh là thế mà _ Phong đắc ý cười rồi nhẹ nhàng luồn tay qua eo kéo Linh Nhi nép sát vào mình.
Khuôn mặt nam tính của anh ghé sát vào Linh Nhi. Vài sợi tóc cọ cọ vào má khiến cô cảm thấy ngứa ngáy.
Một nụ hôn thật sâu. Anh bắt đầu chầm chậm như để thử phản ứng cho cô khỏi quá bất ngờ rồi nồng nhiệt tách làn môi ngọt lịm mùi dâu tây của cô ra. Lưỡi anh nóng bỏng tham lam độc chiếm khắp miệng cô. Nhi rụt rè đáp lại. Dùng chiếc lưỡi nhỏ của mình cuốn lấy hơi thở gấp gáp của anh. Đột nhiên Duy Phong dừng lại. Đôi môi nhàn nhạt mang hơi rượu cùng mùi thuốc lá bạc hà của anh rời khỏi cô không chút luyến tiếc.
Linh Nhi đờ người như không thể bắt kịp Phong. Đôi mắt lonh lanh khó hiểu nhìn anh. Duy Phong nhếch môi cười. Cánh tay rắn chắc nâng cô dậy, bình thản rút chiếc ví da từ trong túi quần đưa cho cô một tờ tiền:
- Đi taxi về.
Cô cắn chặt răng kìm nén tiếng khóc chực dâng trào trong lồng ngực. Giật lấy tờ tiền mệnh giá 500 nghìn từ tay anh thả vào bát đựng nến trên bàn:
- Nghe nói khi xưa có công tử Bạc Liêu đốt tiền nấu chè cho người tình. Bây giờ có Trần Linh Nhi lấy tiền của trai thắp cho nến bừng sáng _ cô nháy mắt cười ngọt ngào với Duy Phong.
Ngoài trời, vài cơn gió mát lạnh cuối ngày đang cố gắng xoa dịu cơn bực tức trong lòng Linh Nhi. Cô ngước mắt nhìn những ánh sao sáng, khẽ thì thầm:
- Em mệt mỏi quá ! Chẳng lẽ cả đời này em cứ phải ấm ức chạy theo anh như vậy sao, Âu Dương Duy Phong ?
Cuối cùng thì cô cũng chợt hiểu rằng một bàn tay chẳng thể tạo nên tiếng vỗ. Nửa tình yêu cũng không cách gì mang lại đoạn kết cổ tích cho hai người.
6.
Bốn năm sau.
Linh Nhi hớt hải chạy vào lớp học. Mồ hôi lấm tấm trên trán, đôi gò má ửng đỏ, tiếng nói đứt quãng bởi tâm trạng hồi hộp và tiếng thở dốc:
- Lam ! Lam ! Duy Phong...hóa ra..hóa ra Phong..Âu Dương Duy Phong ý..đang học trường mình. Đêm qua anh nói chuyện..à không phải..học ở đây từ năm ngoái..nhưng anh..anh không nghe điện thoại nên..nên mãi đến bây giờ..mới biết !!
Câu nói của Linh Nhi lủng củng, chẳng mấy ăn nhập là thế mà Ngọc Lam vẫn hiểu và cảm nhận được trọn vẹn. Cô bạn thân ngỡ ngàng và vui sướng hét ầm:
- Aaaaaaaaa. Thật hả anh ! Thật á ! Cuối cùng em cũng có cơ hội gặp mặt cái tên chết tiệt khiến anh hết lải nhải kể lể lại đến ca ngợi từ ngày này qua tháng nọ rồi !
- Ừ í ừ í. Đêm qua chat với Phong xong anh vui đến nỗi chẳng ngủ được. Sáng ra đã chạy ngay đến báo tin với em đấy.
- Anh kể chi tiết em xem nào. Sao tự nhiên lại nói chuyện với nhau thế ?
- Nghe lời em, anh đã lấy hết can đảm để pm Phong. Ôi ! Ngượng chết đi được. Híc. Em không biết anh đã run thế nào đâu nha. Đánh mỗi dòng chữ “năm nay có chuyển trường không thế” mà anh mất gần mười phút lận...
- Thôi. Bỏ qua những thứ rườm rà ngoài lề, ngoại cảnh và tâm trạng run rẩy lẩy bẩy của anh đi. Nói vào chuyện chính xem nào.
Ngọc Lam sốt ruột cắt ngang bài diễn thuyết bất tận của Linh Nhi.
- Xì. Phải cho anh kể khổ một chút chứ.
- Anh nói nhanh đi ! Làm ơn đừng thử thách lòng kiên nhẫn của em mà !
Ngọc Lam bĩu môi trưng ra bộ mặt tội nghiệp.
- Đây. Em biết sau đó Phong trả lời thế nào không.
- Thế nào ? _ Lam tò mò hỏi lại.
- “Ai đấy” _ Linh Nhi bắt chước giọng nói trầm khàn cùng khuôn mặt bất cần của Duy Phong _ Nghe xong mà tụt cảm xúc luôn.
- Really ?? Hahahaha. Đúng là không phụ lòng mong đợi của em. Haha...
Linh Nhi tức tối nhìn con bạn đang nằm bò ra bàn mà cười ngặt nghẽo. Buột miệng chửi:
- Sh*t ! Cười cái con khỉ ! Em không biết lúc đó anh sốc và mất hứng thế nào đâu !
- Nó không biết nick yahoo của anh à ? _ Ngọc Lam ra vẻ nghiêm túc hỏi rồi lấy tay quệt vài giọt nước mắt chảy ra do hậu quả của việc cười quá đà.
- Không biết ? Có thể không biết sao ? Có suy nghĩ bằng ngón chân anh cũng không tưởng tượng nổi mình lại nhận được câu trả lời phũ phàng đến thế.
- Sau đó anh nói gì ?
- Còn biết nói sao ngoài hai chữ “Linh Nhi” chứ _ cô trút tiếng thở dài chán nản.
- Nhưng dù sao hoàng tử cũng sắp đến cứu rỗi nàng công chúa đang chết dần chết mòn vì nhung nhớ rồi. Hehe _ Ngọc Lam tinh nghịch châm chọc.
- Anh không muốn làm công chúa ngủ trong rừng mười năm không đánh răng đâu. Hôn xong công chúa thì tỉnh, hoàng tử lại lăn đùng sùi bọt mép cũng nên _ Linh nhi le lưỡi.
- Được hôn một cái thì cũng đáng mà, nhỉ nhỉ _ con bạn huých tay Linh Nhi.
Cô xấu hổ véo tay Lam một cái thật đau. Rồi lại nhanh chóng xịu mặt tiu ngỉu:
- Chỉ sợ hiểu lầm giữa anh và Phong quá lớn...không cách nào hoá giải nổi thôi.
- Để mai tắm. Nghĩ nhiều làm gì. Cho em gặp mặt duyệt trước rồi tính. Hehe. Mà anh bảo nó học trường mình từ năm ngoái cơ mà. Chẳng lẽ hai người chưa từng đi ngang nhau trong cái trường bé tẹo này ?
- Một tuần chỉ đi học hai ngày thì em nghĩ xác suất gặp được nhau là bao nhiêu ? Đấy là còn chưa kể đến việc Phong với mình học khác buổi.
- Nó nghỉ nhiều thế mà không sợ đúp ?
- Thì đó _ Linh Nhi khẽ nhún vai _ Tin xấu là Phong phải học lại. Còn tin tốt là năm nay nếu tần số có mặt của Phong ở trường tăng lên thì…
- Cùng lắm thì em sẽ rình mò trước cửa lớp nó 24/7. Em quyết tâm chiêm ngưỡng dung nhan nó bằng mọi giá rồi. He he _ Ngọc Lam nhanh nhảu ngắt lời.
- Nhưng nếu anh không quá cố chấp thì đáng lẽ đã không lãng phí mất nhiều thời gian như vậy.
Dòng kí ức của Linh Nhi trôi ngược về quãng thời gian một năm trước.
Những mẩu tin nhắn rời rạc tái hiện trong trí óc cô một cách sống động rõ ràng như thể chúng chưa từng bị phủ lên lớp bụi dày của hờn giận, ghen tuông và nước mắt.
Tháng sáu.
Vừa bước chân khỏi phòng thi chuyển cấp Linh Nhi đã vội nhắn tin cho Duy Phong: “Anh làm được bài không ?”.
Chưa đầy hai phút sau tin nhắn trả lời đã đến. “Không ☺)..Chưa viết xong thân bài..Anh học lệch tủ..”.
Linh Nhi: “Sao lại thế ?? Anh học hành kiểu gì vậy ?? Được khoảng mấy điểm ?? ”.
Duy Phong: “Đùa đấy..Anh làm cũng tạm..Gần hết một tờ..”.
Linh Nhi: “Híc. Thế mà làm em lo muốn chết ! Chiều cố gắng thi toán tốt nhé ! :x”
Duy Phong: “Ừ..Em cũng thế..”.
Giữa tháng bảy.
Điện thoại của Linh Nhi rung lên từng hồi. Cô lười biếng với tay lấy chiếc x6 trên bàn mà không buồn rời mắt khỏi màn hình vô tuyến đang chiếu tới đoạn nam nhân vật chính khóc lóc thảm thiết hét gọi tên người yêu đã chết.
Màn hình nhấp nháy dòng thông báo “Một tin nhắn mới từ Duy Phong”. Lúc này, Linh Nhi mới tròn mắt, đưa tay ôm ngực để kìm nén sự hồi hộp.
Đây là lần đầu tiên anh chủ động gửi tin nhắn cho cô kể từ khi quen nhau.
Bàn tay dấp dính mồ hôi khẽ run run ấn nút mở tin nhắn. Những con chữ từ từ lướt qua khoé mắt cô: “Em học trường Thanh Lâm à..?”.
Linh Nhi gấp gáp nhấn tay trên bàn phím ảo: “Vâng. Còn anh học trường nào ?”.
Duy Phong: “Kim Chung..Ông già bảo cứ học một kì rồi chuyển sang trường em ☺)..”.
Linh Nhi: “Thật á ? Chuyển được thật không anh ?”.
Duy Phong: “Ừ thật..À anh hỏi cái này..”.
Linh Nhi: “Sao ạ ?”.
Duy Phong: “Trường em có con nào xinh không..? Giới thiệu anh đi..”.
Linh Nhi: “Không có. Anh nhắn tin chỉ để hỏi em câu đấy thôi ?”.
Duy Phong: “Thế còn muốn gì nữa..?”.
Linh Nhi thở dài đau lòng khi dòng chữ vô tình ấy va đập vào mắt. Cố gắng lựa chọn từ ngữ và giọng điệu nhẹ nhàng để che dấu sự ghen tuông đang dấy lên trong lòng: “Không có.Em cũng không thích trò mai mối này. Lần sau anh đừng hỏi nữa”.
Duy Phong buông một câu trả lời gọn lỏn: “Ừ..Thế thôi..”.
Đắn đo cân nhắc suốt cả buổi, suy đi tính lại không biết bao nhiêu lần Linh Nhi mới quyết định soạn tin gửi cho Minh Minh: “Cưng ơi. Phong vừa nhắn tin cho mình.”
Cô bạn háo hức trả lời Nhi gần như ngay lập tức: “Bảo gì ??”.
Linh Nhi: “Nói là sang học kì II sẽ chuyển sang trường của mình. Rồi kêu giới thiệu người yêu cho nữa. Chán lắm”.
Minh Minh: “Haha. Mình còn tưởng nó sẽ nói cưng hãy chờ nó hay gì chứ :-j. Thế cưng nói sao ?”.
Linh Nhi: “Cưng nghĩ mình nên nói gì ?”.
Minh Minh: “Cứ giới thiệu đi. Biết đâu nó lại đang thử phản ứng của cưng :>”.
Linh Nhi: “Thử xem mình có ghen không á ?? Nhưng biết giới thiệu ai bây giờ. Mới vào trường đã kịp quen biết gì đâu chứ. Hay là…giới thiệu cưng nhé ;”.
Minh Minh: “Cũng được thôi. Chỉ cần cưng đừng cho nó thông tin thật của mình là ok. Mà cưng không sợ mình cướp nó à ☺)”.
Linh Nhi: “Mình biết Phong với cưng không hợp đâu ”.
Sáng hôm sau Linh Nhi chần chừ gửi tin cho Duy Phong: “Anh ! Em giới thiệu bạn gái cho anh nhé. Số điện thoại 09xxxxxxxx. Tên là Mỹ Mỹ”.
Vừa nhếch mép cười Duy Phong vừa soạn tin trả lời: “Đổi ý rồi..? Mà con đấy ngoan hay chơi bời để anh còn biết..”.
Linh Nhi: “Nó ngoan, học giỏi. Anh đừng quá đáng. Không lại mang tiếng em :-<”.
Duy Phong: “Em hâm à..Anh làm gì mà quá đáng ☺)..”.
Màn hình điện thoại Linh Nhi lấp loé sáng.
Một tin nhắn mới từ Duy Phong. “Con bạn em được phết ☺)..”.
Linh Nhi nén cái cau mày sau từng con chữ: “Ừm. Anh thấy hợp không ?”.
Duy Phong: “Nói chuyện cũng hay nhưng đang nhắn tin nó lại chạy đâu mất..”.
Linh Nhi: “Nó kiêu lắm đấy. Không dễ cưa như lũ bạn gái ra đường nhắm mắt cũng vớ được cả tá của anh đâu”.
Duy Phong: “Haha..Em không biết cái gì càng khó thì sẽ càng quyết tâm làm bằng được à..Với lại em đã thấy anh không cưa nổi con nào chưa ☺)..”.
Linh Nhi: “Thế anh thấy nó có dấu hiệu lung lay sắp đổ không ?”.
Duy Phong: “Nó bảo anh tán gái giống kiểu anh trai nó nên miễn dịch rồi..Nhưng sớm muộn cũng phải đổ thôi..Con gái yêu bằng tai mà ☺)..”.
Linh Nhi: “Ai bảo Duy Phong lại có thâm niên nhai kẹo cao su luyện hàm cơ chứ”.
Chiếc x6 của Linh Nhi liên tục rung lên. Một tin nhắn mới từ Minh Minh. Tin nhắn còn lại của Duy Phong.
Cô không cần suy nghĩ lập tức mở xem tin nhắn của Phong trước.
Duy Phong: “Anh thích con bạn em rồi đấy ☺)..”.
Cô chớp mắt đọc lại lần nữa. Nghi ngờ bản thân có nhầm lẫn gì chăng. Nhưng vẫn như cũ. Dòng tin nhắn gồm bảy chữ không hề suy chuyển. Lặng lẽ bấm một chữ “Ừ” ngắn gọn.
Lát sau một tin nhắn tức giận không vừa ý của Duy Phong bay tới máy cô: “Không thích thì thôi.. Lần sau không cần trả lời kiểu đấy..”.
Linh Nhi: “Thế anh muốn em trả lời như nào ? Em buồn lắm ? Hay em rất vui vì anh đã thích bạn em ?”.
Duy Phong: “Ờ thế thôi nhé..”.
Linh Nhi khóc nức nở. Những giọt nước mắt chất chứa tủi hờn bấy lâu như làm nhoè đi dòng chữ: “Anh có từng nghĩ đến cảm giác của em không ?? Anh quá đáng lắm rồi đấy. Anh bắt em giới thiệu bạn gái chưa đủ hay sao mà còn suốt ngày lải nhải chuyện anh cưa nó thế nào, tình cảm anh dành cho nó ra sao với em ??”.
Duy Phong: “Ừ rồi..Anh xin lỗi được chưa..”.
Linh Nhi: “Em không cần !! Nếu không thật lòng thì đừng nói ra câu xin lỗi tuỳ tiện như thế. Mà anh nên xin lỗi em về chuyện khác cơ !”.
Duy Phong: “Còn gì nữa..Em rắc rối thế..!”.
Linh Nhi: “Là em hay anh rắc rối ? Anh biết em thích anh đúng không. Em chưa bao giờ nói ra câu đó nhưng anh cũng thừa hiểu mà. Anh không thích lại em. Không sao. Nhưng xin anh đừng đùa giỡn tình cảm của người khác ! Nếu không đáp lại được thì cũng đừng cho người ta hi vọng. Em đã định từ bỏ rất nhiều rất nhiều lần rồi nhưng anh lại luôn khiến cho em mong chờ, ngu ngốc tin rằng chuyện cổ tích sẽ xảy đến với mình :-j. Đôi khi từ chối thẳng thắn lại là cách giải thoát tốt nhất đấy anh à”.
Duy Phong: “Em nói hết chưa..Còn gì bức xúc thì hôm nay nói cho xong đi..Anh sai rồi..Anh cũng đã xin lỗi em..Vậy em còn muốn thế nào mới để cho anh yên..?”.
Linh Nhi: “Anh muốn em để anh yên sao ? Thế thì anh cũng tránh xa cuộc đời em ra một chút. Đừng suốt ngày xuất hiện rồi gieo rắc hi vọng không đáng có cho em nữa.”.
Duy Phong: “Được..”.
Dòng thông báo “Tin nhắn đã gửi” vừa hiện lên chiếc điện thoại lập tức bị ném mạnh xuống sàn nhà. Duy Phong dốc ngược chai rượu Whiskey lên miệng. Từng giọt từng giọt rượu vàng óng chảy dọc theo cổ anh, ngấm sâu qua chiếc áo sơmi đắt tiền.
Linh Nhi co gối ngồi thất thần trên ghế salon. Những giọt nước mắt thi nhau vẽ lên hốc mắt lên má cô những đường nét nghuệch ngoạc. Nét này chưa kịp ráo mực đã nhanh chóng bị nét khác đè lên. Nước mắt mặn đắng cứ rơi. Rơi mãi như cơn mưa mùa đông buốt giá và dai dẳng.
Không rõ bao lâu sau. Chợt nhớ tới tin nhắn chưa kịp xem của Minh Minh cô liền kéo nút mở khoá điện thoại, lướt nhanh qua những dòng tin. “Nếu mình với Phong yêu nhau thật thì cưng nghĩ sao ?”.
Linh Nhi giật mình cười nhạt. Cô bấm tin trả lời hoàn toàn theo cảm giác bởi nước mắt đã sớm che mất tầm nhìn. “Tuỳ cưng thôi. Nếu hai người là thật mình cũng sẽ vui vẻ chúc phúc”.
Minh Minh: “Mình vừa nói cho nó biết chúng ta là bff rồi. Mình không thích nó đâu, đừng lo . Cách nói chuyện của nó chẳng khác anh Bi tẹo nào. Mình thuộc bài rồi. Mà cái trò đong đưa tà lưa chán ngắt này cũng nên kết thúc sớm thôi”.
Tin nhắn của Duy Phong đến gần như cùng lúc với Minh Minh. Linh Nhi cảm thấy dường như anh đang trút tất cả sự giận dữ vào từng con chữ vô tri. “Em điên à..! Không muốn anh yêu bạn thân của em thì lần sau đừng giới thiệu..Cần gì phải vứt cho anh cái số điện thoại rồi lại cấm nó không được làm bạn gái anh..”.
Linh Nhi: “Người kêu em giới thiệu là anh. Em chỉ đơn giản làm theo thôi. Và em cũng chưa bao giờ bắt nó không được thích anh hay gì hết. Tin hay không thì tuỳ nhưng vừa rồi em còn nói với Minh Minh nếu anh và nó thực sự yêu nhau thì em sẽ vui vẻ chúc hai người hạnh phúc”.
Cả đêm hôm ấy Linh Nhi đã thức trắng ôm chặt chiếc điện thoại trong tay. Cô biết rõ hơn ai hết rằng sẽ không còn bất kì tin nhắn nào được gửi đến từ Duy Phong nữa. Nhưng vẫn cố chấp chờ đợi. Cố chấp lao vào thứ tình yêu không lối thoát như cũ.
Ngày tháng cứ thế lặng lẽ trôi qua. Có rất nhiều sự kiện xảy đến với cuộc đời cô. Vui có mà buồn cũng không ít. Nhưng không có chuyện gì thực sự tác động được đến cô. Hình như đối với Linh Nhi bây giờ thì nụ cười và nước mắt cũng chẳng thể phân biệt rõ ràng.
Một ngày cuối đông. Khi mà đào, quất đã bắt đầu xốn xang bước chân khỏi vườn. Đâu đó sắp sửa rục rịch nồi bánh chưng thâm tình. Mùi lịch mới thơm tho đã len lỏi thật sâu vào mọi ngõ ngách. Mọi người ai nấy đều gấp gáp, khẩn trương hoàn thành nốt những công việc dang dở của năm cũ chuẩn bị đón thời khắc giao thừa thiêng liêng.
Lúc này không khí trong trường học lại khác hẳn. Những ngày tết càng đến gần đám học sinh càng trở nên lười biếng, ì chệ.
Tiếng trống hết giờ vừa vang lên đã thấy đám con gái chạy xúm xít lại quanh chiếc iphone để chiêm ngưỡng, bàn tán về MV mới của nhóm nhạc Hàn Quốc nào đó đang nổi đình đám. Tụi con trai thì nhanh chân tụ họp sát phạt nhau bên “chiếu bạc”. Chỉ riêng Linh Nhi là vẫn đang ngồi tại chỗ nói chuyện phiếm cùng hai cô bạn Ngọc Lam và Bảo Anh.
Khi Ngọc Lam đang mải luyên thuyên say sưa thì điện thoại của Linh Nhi khẽ rung lên một tiếng. Màn hình sáng lên thông báo “Một cuộc gọi nhỡ”. Một dãy số lạ. Nếu là bình thường Linh Nhi sẽ không suy nghĩ mà tắt máy bỏ qua nhưng hôm nay đột nhiên trong lòng lại dấy lên sự hối thúc tò mò. Trái tim cô bỗng đập một tiếng mạnh mẽ. Đắn đo một lúc, Nhi quyết định bấm hai từ “Ai đấy” gửi cho số lạ kia.
Vài phút sau dãy số đó tiếp tục gọi lại. Linh Nhi hồi hộp bắt máy:
- Alô. Ai vậy ?
Ống nghe lập tức vang lên giọng nói trầm khàn:
- Gọi lại đi. Máy sắp hết tiền rồi.
Linh Nhi chẳng hề khó khăn nhận ra chất giọng và ngữ điệu ra lệnh này. Không hiểu sao cô bỗng gắt gỏng hét lên:
- Anh điên à ! Tại sao tự nhiên lại…
Chưa kịp nói hết câu, đầu dây bên kia đã tùy tiện ngắt máy.
Bốn tiết học nặng nề nối tiếp nhau trôi qua. Linh Nhi chăm chú nhìn vào chiếc bản đen trước mặt. Những dòng chữ liên tiếp được viết lên. Cô thậm chí còn chưa phân biệt nổi đó là kí tự Ai Cập cổ hay mật mã Da Vanci thì chúng đã nhanh chóng bị xoá đi. Ông thầy với cái đầu hói lơ thơ vài sợi tóc lại nhầm tưởng Linh Nhi hứng thú với bài thuyết trình tẻ nhạt của mình nên càng nhiệt tình giảng giải bằng thứ ngôn ngữ Sao Hoả, Sao Kim xa lạ đến nỗi nước miếng bắn tung toé ra xung quanh.
6 giờ tối. Sau một trận đấu tranh tư tưởng kịch liệt, Linh Nhi cắn răng cầm điện thoại lên gọi cho cái kẻ rắc rối mà cô muốn tránh xa nhất. Những tiếng “Tút” dài tưởng như vô tận.
Đầu bên kia truyền đến tiếng “Alô” đúng lúc Linh Nhi đang định buông máy. Cô hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng trả lời:
- Có chuyện gì ?
- Để sau nhé. Đang đi chơi.
- Anh lằng nhằng vừa thôi ! Có gì thì nói luôn đi ! _ Linh Nhi lập tức phát hoả.
Đáp lại sự giận dữ của cô là tiếng “Tút tút” lãnh cảm.
8 giờ. Lại một trận quyết tử nữa và không có gì đáng ngạc nhiên khi phần thắng vẫn thuộc về sự tò mò.
Lần này Duy Phong nhanh chóng bắt máy sau hai hồi chuông. Anh mệt mỏi hỏi một tiếng “Sao ?”.
Linh Nhi nhận thấy những tạp âm xem lẫn giọng anh. Có tiếng chúc rượu, tiếng đùa cợt của bọn con trai nhuốm hơi men và cả tiếng cười lả lơi của vài cô gái ngực núng nính mông rung rinh nào đó. Cô khẽ hắng giọng, cố gắng lựa chọn từ ngữ thích hợp.
- Bây giờ nói em biết có chuyện gì được chưa ?
- Thôi nhé ! Không có gì đâu.
- Anh ăn nhầm phải cái gì hả ! Đầu tiên bắt người ta gọi lại rồi kêu đang bận đi chơi, bây giờ thì bảo không có gì là sao ?? Anh coi tôi là cái gì mà thích thì gọi đến, chán lại đá đi hả ! Ai cho anh cái quyền tự tung tự tác như thế ! Sao lần nào lên cơn cũng tìm đến tôi hả ? Hả ?
Linh Nhi quát ầm trong điện thoại một lúc mới phát hiện hoá ra Duy Phong đã ngắt máy từ lâu. Cô giận dỗi gọi lại. Nhưng anh không hề có ý định trả lời. Có lẽ anh đang vui vẻ bên những cô gái lúng liếng kia rồi, đâu còn thời gian nghe điện thoại để cô chửi mắng trút giận nữa. Linh Nhi nở nụ cười xót xa.
Duy Phong ngật ngưỡng đẩy cửa vào phòng. Chưa kịp bước đến chiếc giường quá khổ đã ngã vật dưới sàn nhà. Sàn nhà rất lạnh. Nước mắt anh cũng lạnh. Nó tàn nhẫn thấm qua da thịt, len lỏi sâu vào trái tim héo gầy đang đập từng nhịp đau đớn.
Nụ cười nửa miệng chìm nghỉm trong bóng tối. Anh khẽ thì thầm:
- Nhi Nhi. Em ghét anh lắm sao ? Muốn nói với em một câu “Anh đã chuyển trường” cũng khó đến vậy.
7.
Đã là cuối hè nhưng không khí vẫn vô cùng ngột ngạt, oi bức. Mặt trời chăm chỉ đổ từng quầng nắng mật ong xuống mặt đường bỏng rát. Những cái cây thấp bé trong trường học không đủ sức vươn cành lá che mát cho đám học sinh ồn ào.
Khuôn viên trường vốn đã khiêm tốn thì đến giờ chào cờ càng trở nên chật chội hơn. Mùi mồ hôi ám ảnh không gian.
Bảo Anh vừa kéo tay Linh Nhi chạy đi xếp hàng vừa không ngừng ca cẩm:
- Nóng muốn chết còn phải đứng nghe mấy bà cô thông báo này nọ. Anh muốn về nhà cơ ơ ơ…
- Hơi khó chịu nhưng phải chịu khó thôi. Hì hì.
Linh Nhi đang ngốc nghếch cười cười thì sau lung chợt có tiếng gọi: “Nhi ! Linh Nhi !”.
Cô nhẹ nhàng quay lại. Không khí ngưng tụ, mọi vật xung quanh nhất thời ngừng chuyển động. Ánh nắng hè rực rỡ hắt lên mái tóc màu choco ấm áp. Sóng mũi thẳng tắp kiêu ngạo. Nụ cười nửa miệng cố hữu. Là anh !
Trái tim yếu đuối của Linh Nhi lại có dịp vận động hết tốc lực. Hơi thở đứt quãng.
Hơn một năm không gặp nhưng anh dường như vẫn không hề thay đổi. Mọi cử chỉ, ánh mắt đều không có gì khác với những hình ảnh quen thuộc trong trí nhớ cô. Chỉ có điều khuôn mặt cậu ấm bất cần, ngỗ ngược ngày nào đã được thế chỗ bởi nét ngang tàng, phong trần, bụi bặm của chàng trai trưởng thành. Hình như anh đã cao hơn rất nhiều, làn da trắng trẻo thân hình to lớn cũng không còn nữa. Hiện giờ anh rất gầy, khuôn mặt cũng có chút góc cạnh đen sạm. Nếu so với vẻ công tử hào hoa trước đây thì đúng là thua xa. Nhưng Linh Nhi lại thích hình tượng mới này của anh. Có gì đó rất từng trải và mạnh mẽ !
Vài phút đồng hồ trôi qua. Cảm thấy trái đất bắt đầu quay quanh cái trục tưởng tượng của nó, âm thanh huyên náo cũng đã trở lại, Linh Nhi mới giật mình đưa tay vần vò mái tóc mới được cắt ngắn.
- Ơ anh…
Cắn chặt môi dưới, xấu hổ cúi mặt. Linh Nhi tự trách bản thân, mỗi lần đứng trước anh đều trưng ra bộ dạng lúng túng không đáng có này. Khi ngẩng đầu lên chỉ còn thấy tấm tưng cô độc đang dần xa.
Cô chăm chú nhìn theo Duy Phong đến nỗi không nhận ra Bảo Anh đã đứng bên quan sát mình nãy giờ. Con bạn ấn ấn vào tay Nhi vài cái không có tác dụng bèn tức tối ghé sát vào tai cô mà hét:
- Êuuuuuuuuu.
- Hả ? Ơi ? Gì ?
- Nó đi từ đời nào rồi chú còn đứng ngây ra nhìn cái gì !
- Đâu mà. Anh có nhìn đâu _ Linh Nhi đỏ bừng mặt.
- Khai mau ! Đấy là thằng nào ? Thành thật được khoan hồng, dối giá sẽ nghiêm trị _ Bảo Anh thấp giọng đe doạ.
- À thì…Ờ thì...Rằng thì là mà _ Linh Nhi tìm cách câu giờ rồi đảo mắt tìm sự trợ giúp từ phía Ngọc Lam.
- Các chú ! Các chú ! Có chuyện gì hay cho anh tham gia với !
Cô bạn nhạy cảm đã đánh hơi thấy chuyện thú vị liền háo hức chạy lại từ đằng sau. Vừa quay sang thấy khuôn mặt đỏ bừng của Linh Nhi liền nổi máu tò mò:
- Anh làm sao thế ? Đừng bảo là say nắng đi ?
- Sick love chứ say nắng gì _ Bảo Anh bĩu môi.
- Hả ? Trời trong xanh thế này lấy đâu ra sét nhỉ _ Ngọc Lam ra vẻ khó hiểu.
- Biết điều thì nói cho anh biết thằng đấy là ai đi. Nếu không anh sẽ…sẽ dỗi _ Bảo Anh quyết định giở độc chiêu.
- Ú ù. Cái này thú vậy đây. Anh mà không nói ra thì hôm nay đừng hòng về nhà an toàn được _ Ngọc Lam dùng bàn tay mũm mĩm véo vào hông Nhi rồi chớp mắt cười khanh khách.
Linh Nhi biết không thể kết thúc cuộc chất vấn của hai cô bạn thân chừng nào còn chưa lộ ra chút thông tin. Nén tiếng thở dài, cô hạ giọng xuống mức nhỏ nhất:
- Ưm…là Duy Phong.
Hai chữ cuối vừa mới thoát khỏi miệng, Ngọc Lam đã nhảy tưng tưng kích động ngó nghiêng xung quanh:
- Đâu đâu ? Nó đâu rồi ?
- Bỏ đi từ lúc anh còn đang ngơ ngác chưa kịp nói gì kia _ Linh Nhi thở dài.
Ngọc Lam tiếc rẻ quay sang Bảo Anh:
- Sao chú không gọi anh sớm ? Anh chờ mãi mới đến ngày này. Cuối cùng lại không được nhìn xem mồm ngang mũi dọc nó như nào.
- Nhìn như thằng “bả gà” chứ thế nào nữa _ Bảo Anh thản nhiên đáp lại.
- Này này _ Linh Nhi ném cho con bạn cái nguýt dài _ Phong chỉ hơi gầy, hơi đen, hơi…Nói chung là vẫn đẹp trai mà !
- Chỉ đẹp trong mắt chú thôi. Chứ có cận đến 10 độ anh vẫn thấy nó “tã” _ Bảo Anh vẫn lạnh lùng nhận xét không để tâm đến bộ mặt méo mó của Linh Nhi.
- Ầy. Khi yêu người tình trong mắt đều là Tây Thi mà _ Ngọc Lam cố gắng xoa dịu tình hình.
- Chắc tại Phong hút thuốc và đi chơi đêm nhiều…Nhưng vẫn đẹp trai ! _ cô ngoan cố nhấn mạnh lại.
Linh Nhi mở máy tính, tìm kiếm bài hát “Girlfriend” của nữ ca sĩ trẻ Arvil Lavigne.
“Hey, hey, you, you
I don't like your girlfriend
No way, no way
I think you need a new one
Hey, hey, you, you
I could be your girlfriend
Hey, hey, you, you
I know that you like me
No way, no way
You know it's not a secret
Hey, hey, you, you
I want to be your girlfriend”
(Này anh
Em không thích cô bạn gái của anh tí nào
Không thể thế này được
Em nghĩ là anh cần có một người mới
Này anh
Em có thể là bạn gái của anh
Này anh
Em biết là anh thích em
Không, đó không còn là điều bí mật nữa
Này anh
Em muốn là bạn gái anh)
Vừa khẽ hát theo điệu nhạc Linh Nhi vừa di chuột đăng nhập nick yahoo.
Cô ngập ngừng kích đúp vào nick chat Duy Phong. Một tiếng “Buzz” vang lên hoà vào bản nhạc rock rộn rã phát ra từ lồng ngực Linh Nhi. Lướt tay trên bàn phím, đánh một chữ: “Anh” rồi hồi hộp bấm enter. Khung chat nhanh chóng xuất hiện dòng trả lời.
Duy Phong: “Sao em ?”.
Linh Nhi: “Anh học lớp nào thế ?”.
Duy Phong: “D4”.
Linh Nhi: “Học lớp đấy vui không ? Nhiều em xinh chứ ? Đã tăm tia được em nào chưa ?”. Cô hỏi liền mấy câu rồi gửi kèm một biểu tượng mặt cười.
Duy Phong: “Cũng bình thường. Anh không quan tâm”.
Linh Nhi: “Không quan tâm xem có em nào xinh không á ? Tại sao ?”.
Duy Phong: “Anh già rồi không để ý mấy chuyện đấy nữa ☺)”.
Linh Nhi: “Điêu quá ! Anh mà nói sắp cạo đầu đi tu em còn thấy dễ tin hơn”.
Duy Phong: “Tuỳ em thôi”.
Linh Nhi: “Em hỏi anh một câu được không ?”.
Duy Phong: “Thế nãy giờ không phải em là người liên tục đặt câu hỏi sao ?”.
Linh Nhi: “Ưm..Anh có người yêu chưa ?”.
Duy Phong: “Rồi”.
Linh Nhi: “Thế mà kêu không quan tâm nữa >:P”.
Duy Phong chậm rãi gõ biểu tượng “☺)” thay cho câu trả lời.
Linh Nhi: “Anh có thực sự yêu cô ấy?”.
Cảm thấy mình đã hỏi một câu không nên cô lập tức đánh dòng chữ: “Thôi. Anh không cần trả lời đâu”.
Duy Phong: “☺) em hiểu anh quá nhỉ”.
Linh Nhi: “Không ạ. Em vẫn thấy chưa đủ”.
Duy Phong: “Thế em biết những gì về anh ? Nói xem nào”.
Linh Nhi: “Anh không biết câu bí mật làm nên sự quyến rũ của một người phụ nữ sao :P”.
Duy Phong: “Thật ra anh có yêu không cũng không quan trọng”.
Linh Nhi: “Không sao ☺. Đánh đồn có địch mới vui. Em tuyên bố từ giờ sẽ chính thức cưa anh. Đồng ý hay không là chuyện của anh còn cưa anh là việc của em. Nhưng nói trước em dai dẳng lắm đó )”.
Vài giây trôi qua vẫn chưa thấy Duy Phong đáp lại, Linh Nhi sốt sắng hỏi lại: “Sao anh không nói gì ?”.
Duy Phong: “Em muốn anh phải nói như thế nào ?”.
Linh Nhi: “Ít nhất cũng cho em biết cảm giác của anh khi bị cưa chứ ”.
Duy Phong: “Nếu anh bảo không thích, em sẽ dừng lại ?”.
Linh Nhi: “Tất nhiên là không !”.
Duy Phong: “Vậy thì đâu cần để tâm đến phản ứng của anh. Cứ làm nếu em thấy vui”.
Quán café nằm trên tầng hai giữa lòng phố cổ. Thiết kế trong quán khá đơn giản tạo cho người ta cảm giác ấm áp gần gũi bởi gam màu nâu hài hoà với những bức tranh đen trắng về Hà Nội xưa được treo rải rác trên tường.
Linh Nhi đặc biệt yêu thích chỗ ngồi cạnh khung cửa kính lớn hướng xuống góc ngã tư đông đúc. Chủ quán đã rất tinh tế khi đặt vài chiếc gối thêu tay trên cái bục cao cạnh cửa để mọi người có thể ngồi trực tiếp xuống mà không cần bất kì chiếc ghế cồng kềnh nào.
Vòng tay ôm lấy hai chân bên cốc cappu ngào ngạt. Linh Nhi tựa lưng vào tường, chăm chú nhìn dòng xe cộ nhộn nhịp đang di chuyển như những con thoi phía dưới. Cô hơi nghiêng đầu, khẽ lên tiếng:
- Mình đã bảo với Phong là sẽ cưa anh ấy.
- Ưm. Rồi sao ? _ Minh Minh hỏi sau khi nhấp một ngụm latte được phủ một lớp bọt hình trái tim.
- Nhưng mình chưa nghĩ có ý tưởng gì hết. Cậu biết trình độ đong đưa của mình là âm vô cùng rồi mà. Híc _ khoé môi Linh Nhi trĩu xuống.
- Cứ bơ đi !
- Hả ?
- Tối qua cậu có xem phim “Gia đình đá quí” không ?
- A ! Cậu định bảo mình bắt chước Hổ Phách phải không ? _ mắt Linh Nhi sáng lên.
- Ha ha. Thằng đấy thông minh thật. Nói là cưa Kết Thúc nhưng một tuần sau mới hành động làm con bé tò mò, hồi hộp mãi.
- Nhưng nhỡ Phong cũng xem phim đấy thì sao ?
- Cưng nghĩ nó rảnh đến nỗi buổi tối cũng giam mình trong nhà ôm lấy cái vô tuyến để xem phim gia đình thế à ? Những thằng như Duy Phong của cậu chỉ hứng thú với bi –a, hát hò và đá pes thôi. Mà có xem đi nữa nó cũng chẳng buồn nhớ nội dung đâu _ Minh Minh phẩy tay gạt đi sự lo lắng thái quá của con bạn.
- Nhưng chỉ có một tuần…chẳng biết mình có nghĩ ra được gì không nữa.
- Đầu tiên cậu phải chấp nhận cuộc sống vô tổ chức của nó và biến mình trở thành một phần trong đấy. Nghĩa là phải trốn học rồi rủ nó đi chơi. Cưng đóng vai gái ngoan thế là đủ rồi ! Bây giờ thì bắt đầu hành động sao cho hợp với mái tóc này đi _ Minh Minh vừa nói vừa chỉ chỉ vào cái đầu vuốt sáp tỉ mỉ của Nhi.
Ánh chiều tà khoác xuyên qua lớp kính để khoác lên người Linh Nhi chiếc áo choàng đỏ rực khiến cô trở nên bắt mắt và rất cá tính. Đưa tay xoắn lại lọn tóc ngắn lỉa chỉa. Khoé môi cong lên rũ bỏ hoàn toàn vẻ dịu dàng thường ngày. Mắt cô ánh lên những tia nhìn tinh nghịch, thích thú khi nghĩ về “chiến dịch” sắp tới.